Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

VIỄN TƯỢNG: VIỆT NAM, MỘT TÂN CƯƠNG MỚI ?

Phan Văn Song - trinhanmedia
26-7-2014
Các nhà hoạt động tại Ðài Bắc ăn mặc như một binh sĩ Trung Quốc và một nhà sư Tây Tạng để diễn lại cảnh cuộc nổi dậy chống Trung Quốc.

Tuần qua, thế giới Âu châu đầy rẫy những tin tức nóng, cuốc chiến Israël-Palestine, quân đội Tsahal của Israël pháo kích hằng ngày dãi đất Gaza thuộc Palestine để tiêu diệt quân của phái Hamas đồng chủ nhiệm Palestine, gây tang tóc và thương vong lớn cho thường dân. Dĩ nhiên quân Hamas cũng không kém chi hằng ngày phóng từng đợt hỏa tiễn vào Israël, mặc dù với một giàn lưới hỏa tiển chống hỏa tiên Israël cũng bị ít nhiều thiệt hại người và vật.

Và trong lúc ấy tình hình chiến sự ở Syrie, ở Mali, ở Irak không có kênh truyền hình nào nói đến nữa, nhưng các nơi ấy chắc chắn chiến sự vẫn tiếp diễn, thương vong vẫn còn, và nhơn dân ở các nới vẫn  bị chà đạp. lòng thương người, lòng bác ái bị dẫn dắt theo truyền tin , thông tin, sức mạnh thứ tư dư luận quần chúng cứ thế mà trôi theo luồn thông tin. Ở Pháp, dân chúng động lòng trắc ẩn thương vong Palestine và thường dân Palestine, nên những tổ chức phái tả tổ chức biểu tình chống Israël. Một ngọn gió chống Do thái cũng thoáng thoáng thổi vào các bất mãn xã hội. Và các nhóm phá hoại ăn có phá hoại đập phá. Nước Pháp đang cần một chánh sách cứng rắn để lập lại nội an.

Cuộc phá hoại vừa qua thoạt đầu chia rẽ dư luận chánh trị, vì Đảng nào cũng muốn kiếm phiếu tương lai, tìm những khó khăn của chánh phủ để triệt hạ chánh phủ xã hội. Nhưng nay đã bắt đầu vì dư luận quần chúng thật sự sợ sự phá hoại nên đã bắt đầu có một sự ủng hộ đòi hỏi một sự cứng rắn an ninh, cả các nhóm và đảng phái đối lập phái hữu cũng lên tiếng ủng hộ Thủ tướng và Bộ trưởng Bộ Nội vụ và yêu cầu chánh phủ dùng mọi biện pháp bảo vệ an ninh. 

Âu đây cũng là một dịp để chánh phủ Pháp lập lại trật tự và dẹp những phần tử phá hoại ! Nhưng tin nóng đặc biệt là tin chiếc máy bay của Malaysian Airlines số MH 17 bị quân đội ly khai Ukraine bắn hạ. Thế giới xúc động bất mãn bởi trò chơi chánh trị của Tổng thống Poutine nên đang buộc Nga phải đàng hoàng trở lại, phải kiểm soát đám âm binh quân ly khai Ukraine thân Nga, hãy nhìn vào đám « quân dân ly khai » với những bộ mặt sát khí, hoâc bị mặt, mất cảm tình ngay, làm sao ủng hộ được nhóm người nếu mặc giả họ có chánh nghĩa đi nữa ? 

Đòi hỏi quyền tự quyết, xin « được » mất Độc lập, mặc dù chỉ là một thiểu số, nếu có sự ủng hộ của một cường quốc, với súng đạn có phải là chánh nghĩa không ? Và giả thử  nếu ngày mai, một nhóm thiểu số ở Viêt Nam đòi Việt Nam nhập vào Trung Hoa, hay được Trung Cộng che chở ? . , .  

Đòi Nga đàng hoàng ? khó lắm,  cũng như đòi Tàu đàng hoàng, là cả một vấn đề cho nền chánh trị thế giới…Mỹ qua thời Roosevelt đã bị gạt bởi Hiệp Ước Yalta, Nixon bị gạt đi đêm với Tàu, Việt Nam là nạn nhơn của cuộc đi đêm ấy !. 

Về mặt địa lý quân sự và chiến lược Nga như Tàu là những địa hình kẹt sâu trong đất liền, không có lối thoát ra Đại dương lớn để tung hoành với bốn bể năm châu. Nga tuy có cửa biển lớn đấy nhưng  ở vùng những biển cực Bắc, nửa năm băng giá : Océan Arctique hay Bắc Thái Bình Dương, những cửa ngõ vế miền Nam ấm áp qua Địa Trung Hải hay Đại tây Dương không có, vì vậy phải tìm lối thoát qua các quốc gia láng giềng : Bélarus, Ukraine qua bán đảo Crimée. Cũng như Tàu phải tim lối thoát xuống Biển Đông Việt Nam vậy. Nhìn những hành động Nga đối với Ukraine, ta hiểu ngay những hành động Tàu đối với Việt Nam, và lo lắng cho thân phận Việt nam !

Tân Cương 2014 :

Tháng bảy 2014, thế giới Hồi Giáo đi vào Tháng Chay Ramadan (tháng thứ 9 của lịch Hồi, tháng Ramadan). Tục lệ Hồi giáo không định trước ngày vào Tháng Chay. Lịch Hồi Giáo theo hệ thống Trăng-Âm lịch, chỉ tập trung vào sự có mặt của ánh trăng. Vì vậy tháng trước của tháng Chay Ramadan –tháng Chaabane, vào ngày thứ  29, tất cả các giáo dân Hồi giáo quan sát kỹ bầu trời đi tìm sự có mặt của Trăng lưỡi liềm – hilal . Nếu thấy, Tháng Chay bắt đầu ngày hôm sau, và ngày lễ dứt tháng Ramadan -Aïd al-Fitr bắt đầu ngày 1 tháng sau tháng Chawwal   (l’Aïd al –Fitr ở Pháp  là ngày 29 tháng Bảy năm 2014 hay năm 1425 của lịch Hồi giáo). Vì vậy những ngày đầu và nhưng ngày cuối của tháng chay có thể không cùng một ngày trong thế giới Hồi giáo.

Đó là trên Thế giới, nhưng ở Tân Cương, Trung Hoa Cộng sản, nhà cầm quyền Trung Cộng cấm một số các giáo dân người Hoa gốc Hồi giáo ăn chay : công nhơn viên, giáo chức luôn cả khi đã về hưu và sanh viên. Về mặt tuyên truyền, nhà cầm quyền khuyến khích, những bữa ăn chung công cộng trong ngày, và cho phổ biến những hình ảnh bữa ăn chung của các giáo dân trong ngày (Trong suốt tháng Ramadan, các giáo dân Hồi nhịn ăn uống trong ngày khi có  mặt trời, và chỉ ăn uống vào đêm). Ngoài ra, nhà cầm quyền trung ương còn ra chỉ thị những cầm quyến địa phương dùng bằng mọi phương tiên ngăn chận giáo dân hội họp hay lễ lạc, đi lại các Chùa Hồi-Mosquée.

Đây là những khó khăn của 9 triệu người Hồi giáo gốc Uyghur- một sắc dân hậu duệ của Thành Cát Tư Hản, của Koubilaï Khan, củaTimour Khan…một thời oanh liệt, đã lẫy lừng chinh phục suốt một vùng đất bao la. Phát xuất từ những cánh đồng cỏ Mông cổ, họ đã một thời ngự trị đất Trung Hoa phía Đông và những đất mầu mỡ phía Tây tận Âu châu. Dân Uyghur nói ngôn ngữ Thổ nhỉ Kỳ giống như các quốc gia láng giềng, cựu Liên bang Sô Viết, nằm dọc trên đường tơ lụa: Kazakhstan, Ouzbékistan, Kirghizistan, Tadjikistan, Turkemistan.

Mỗi ngày của cuộc sống một thường dân Uyghur là cả một sự hãi hùng, đàn áp và bắt bớ vô tôi vạ của Công ban Trung Cộng.

Tân Cương, Xinjiang, hay Đông Turlestan là một trong 5 vùng Tự trị của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, với một chế độ đặc biệt như Nội Mông, như Tây Tạng với một diện tích rộng 1 triệu 660 ngàn cậy số vuông, chiếm 1/6 đất nước Trung Hoa, thủ phủ là Ürümqi. Theo thống kê dân số năm 2010, Tân Cương có khoảng 20 triệu dân với 45% dân bản xứ Uyghur, 7% dân Kazakhs, 1% người Kirghizes, là những dân bạn đồng tôn giáo Hồi, đồng ngôn ngữ gốc Thổ Nhỉ Kỳ cùng gốc chủng tộc họ hàng, cộng thêm 5% dân Hui, 1% dân Mông cổ…và cuối cùng 41% mới thật sự là người Hán – nhưng số người càng ngày càng đông hơn vì được nhập cảng vào, nhứt là ở các thành phố chánh – Ürümqi, thủ đô Tân Cương có 70% dân số là người Hán -  để chiếm đất, bành trướng dân.

( Đây là một chánh sách,  Hán hoá ngày nay đang và đã được áp dụng tại Tây Tạng, Nội Mông và các tỉng tự trị và ngày nay … đang ở Việt Nam và … Phi Châu ).

Và chúng ta hiểu tại sao tại Tân cương, luôn luôn âm ỉ một phong trào chống Hán, và nhiều cuộc nổi loạn, nhưng chúng ta và dư luận thế giới ít nghe nói đến vì thông tin Tàu đã bưng bít. Tân Cương ngày nay là đất Tàu, Tân Cương bị chiếm đóng một cách quân sự. 

Sau đây người viết xin dịch lại một phóng sự do một người Pháp, du lịch trà trộn vào Tân Cương kể lại và được đăng trên báo Nouvel Observateur số 02228 tuần cuối tháng Ba qua đầu tháng tư 2014 :

 « Đây là  một cuộc động đất một « 11 tháng 9 » tàu : đầu năm 2014, một nhóm Yyghurs dùng dao kiếm khủng bố hành khách người Hán tại nhà ga thành phố Kunming : 34 người chết và 130 bị thương. Và tháng mười năm trước, ngay tại quảng trường Tiananmen - Thiên An Môn, ngay tại thủ đô Beijing, một kamikaze uyghur dùng xe xông vào nhóm du lịch ngoại quốc làm thiệt mạng ba người, dưới sự chứng kiến của chân dung khổng lồ của Mao.

Vì vậy, với dân Hán ngày nay, Uyghur đồng nghĩa với « sát nhơn» và Tân Cương « sào huyệt bọn khủng bố ».

Nhưng nếu ta muốn biết sự thật, thì hãy cùng phóng viên Ursula Gauthier, đi thăm Xinjiang để sống cái mọi ngày của dân Uyghur. Cách Beijing, 3500 cây số, vùng Tân Cương khô cằn của Trung Á, nhưng với một diện tích  1triệu 660 ngàn cây số vuông, với lòng đất giàu có, đầy khoáng sản, đầy dầu mỏ, khí đốt nhưng người dân bản xứ đang sống đời sống đầy đọa của những người nô lệ đang sống trong một vùng bị chiếm đóng với một chánh sách công an trị và quân sự hóa.

Từ những vùng xanh mát-oasis dọc theo dãi đường sa mạc khô cằn của cựu con đường tơ lụa ngàn xưa, cho đến những thành phố mới mọc với các cao ốc nhiều từng, con đường du lịch của khách lữ hành đều bị những chặn quân sự chận kiểm soát, với những xe thiết giáp, với những quân xa đầy lính tráng trang bị súng lớn súng nhỏ, với những hàng kẻm gai ngăn chặn, những giấy tờ phải đưa ra, những hành lý bị rà lục xét… Trong vùng quê, tổ chức Bingtuan, một tổ chức bán quân sự của di dân Hán - hiện nay chủ nhơn khai thác trên 1/3 tài sản đất của Tân Cương - hợp tác cùng quân đội Nhân dân Trung Cộng để kiểm soát và cai trị dân bản xứ và dân không phải gốc Hán. Kiểm soát chặt chẽ nhưng cũng kiểm soát lộ liễu rõ ràng một cách tuyên truyền, quảng cáo, đe dọa để dân bị trị thấy rõ và dân bị trị  « phải » sợ cái sức mạnh của Hán trị.  

Ürümqi, thủ đô Tân Cương, với những hàng lang xa lộ cao tốc, nổi tiếng là thành phố của kiểm soát bằng caméra. Hằng ngàn caméras, máy thâu hình, được bọc thép phòng tránh sự phá hoại, được bố trí trên toàn thể thành phố, từ góc đường, đến những quảng trường, chợ,  búa, công sở hay cả nhà hàng tiệm buôn …

Cứ mỗi 20 thước trên con đường, một cổng sắt với khoảng một chục caméras, mỗi xe chạy qua, mỗi xe đạp, mỗi bộ hành đi lại, trên đường, trên lề, hai chiều, mỗi người đều bị chụp hình hai lần : trước mặt  và sau lưng. Ban đêm, tiếng phát động  và ánh chớp của đèn hoạt động liên tục mỗi khi vcó người hay thú vật qua lại.

Dĩ nhiên, không một tiếng than vãn. Nếu hỏi một người Uyghur thì chúng ta sẽ nghe bài ca con cá của nhà cầm quyền và của Tân Hoa Xã rằng « ...là lỗi của bọn bọn khủng bố ly khai có nước ngoài xúi dục … » - ( bài ca nầy nghe sao quen quen quá vậy ?).

Chúng tôi - lời của cô phóng viên - rất khó khăn mới gặp một người đủ can đảm nói sự thật.

Tên ông ấy là Sidik – ta cứ gọi ông là Sidik – nói cho biết rằng từ ngày ông ấy về hưu, ông cảm thấy bớt bị dòm ngó. Nhưng ông vẫn, vừa nói chuyện với chúng tôi, vừa đảo cặp mắt ngó láo ngó liên, nhìn trước nhìn sau qua khung cửa sổ của tiệm cà phê. Ông nói rất nhỏ và càng nhỏ hơn, mỗi khi có khách đi gần cửa sổ. « Ở đây, gián điệp đầy rẩy, ai cũng có thể làm gián điệp cả. Cứ 5 người Uyghur, là có ít nhứt 2/3 người – Sidik quả quyết như vậy, Tại sao ? Vi tiền : 1800 nguyên tệ -yuan (210 euros- 180 dollars) là lương tháng, và thêm 300 yuans mỗi chỉ điểm đúng ». Mà biên giới giữa đúng /sai chỉ biết được sau một cuộc điều tra và tra tấn. Vì vậy, những toán  chỉ điểm, rình rập, dòm ngó ở mọi góc mọi khu phố, góc đường của Thủ đô nầy. mỗi nghi ngờ, mỗi « cái gì lạ, người lạ, vật lạ đều phải kiểm soát ».

Ở Tân cương, các cơ quan công an không có luật lệ gì cả. Thích bắt ai thì bắt, thích hỏi giấy ai thì hỏi. Người bị bắt đi mất tích, không có việc phải thông báo cho gia đình. « Gia đình bằng mọi giá phải tìm tung tích người bị mất tích. Và vì gia đình cũng sẳn sàng trả những số tiền rất lớn cho các cơ quan công an để tìm người thân, và trả những giá lớn hơn để người thân được thà. Nên biến thành một business lớn ! Nhiều khi được việc, nhưng nếu chạy trật chỗ, hoặc kém tiền, hoặc « bị » gọi là chánh trị, thế là người thân mất tích luôn ! »

Nhưng vừa qua cũng có những hiện tượng mới, một người bị bắt. Gia đình đến sở công an thăm hỏi. Xong xảy ra ấu đả, gia đình dùng dao kiếm xông vào giải cứu, đánh nhau với công an, thoạt đầu chỉ dùng dao, kiếm, rựa, côn,  nhưng nay có cả cocktail Molotov và đã có vài cơ sở công an Hán bi đốt rồi. Và những toán công an xung phong chống « du đảng » được thành lập và đã có những khu người Uyghurs bị đàn áp, nhà cửa bị đốt cháy, san bằng, hàng trăm người bị bắt. Và nhà cầm quyền vẫn tiếp tục  tố cáo các “phẩn tử phản động ky khai do nước ngoài xúi dục giựt dây .. ».

Và Việt Nam :

Tình hinh Việt Nam có vẽ hoà hoãn, mặc dù, Hoàng sa Trường sa ngày nay vẫn không biết thuộc về ai ? Biển Đông bớt động, vì Tàu để yên cho Việt Nam hay vì trong mùa bão ?

Bài phóng sự trên về Tân Cương báo cho chúng ta biết một ngày mai không lấy gì sáng sủa cho Việt Nam khi đi “chơi với Trunh Cộng”.

Viễn tượng Hán hoá một ngày một trầm trọng.

Xin đồng bào thử kiểm kê xem trong nước ngày nay có bao nhiêu phần trăm cơ sở Tàu Cộng. Thử xem mỗi buổi sang ra đường đếm thư gặp bao nhiêu người Tàu, dùng bao nhiêu hàng hóa Tàu, ăn bao nhiêu món tàu… ?

Bao lâu nay, người viết chúng tôi bạn bè người viết chúng tôi, anh em chúng ta đếu nhìn thấy hiện tượng đất nước chúng ta đang đi trên con đường Hán hóa. Cũng như chúng ta, mọi người dân trong nước, mọi người tỵ nạn hải ngoại, chúng ta đều nhìn thấy hiện tượng mất Độc lập, mất Tự do đối với Trung Cộng.

Các người phục vụ cho nhà cầm quyền, các đảng viên đảng Cộng sản đương quyền, quý vị cũng thấy quý vị chẳng có thực quyền vì nhứt cử nhứt động đều do Trung Cộng ra lệnh cả, Các quân nhơn Quân đội Nhân dân, các thủy thủ Hải quân Nhân dân,  quý vị có thấy nhục không là quý vị, trong đất liền bị Tàu cướp biên giới, ngoài biển cả thì bị Thuyền lạ Trung Cộng khiêu khích,  chèn ép mà quý vị không được quyền chống trả…

Tất cả còn chờ gì mà không đuổi những tai to mặt lớn, ăn cơm quốc gia Việt Nam, thờ ma Cộng sản Tàu, ăn trên ngồi tróc xuống, tham nhũng,  nhà cao cửa rộng mà chỉ bán nước bán biển, hà hiếp nhân dân, quý vị có súng trong tay, có quân dưới trướng, quý vì chờ gì nữa mà không lấy lại quyền tự quyết, tự chủ, thật sự cầm quyền trả Độc lập lại, lấy Tự do, Dân chủ lại cho người dân Việt Nam  

Quý vị có muốn thấy một viễn ảnh một Việt Nam bị Hán hóa,  quý vị có muốn nhân dân Việt Nam ta có một cuộc sống trong hãi hùng, lo âu, như dân Tân cương hay như dân Tây Tạng  hiện nay không ? 

Thay lời Kết

Người dân Việt Nam đã sống với chế độ Cộng sản quốc tế quá lâu rồi, 70 năm với dân miền Bắc, 40 năm với dân miền Nam, như vậy đủ lắm rồi. Bài học đã quá thấm rồi, đất đã mất biên giới – Tàu Ta đi lại thông thương như trong một nhà - biển đã mất hải đảo, hải phận - biển Ta nay thành biển Tàu - công dân mất quyền con người, nhơn phẩm thì mất đạo mất đức, người nghèo càng đông nạn đói còn đầy, dân chúng đã thấm mệt, lòng người đã chán nãn, và nạn Hán hóa ngay trong nhà! Vậy thì, còn chần chờ gì nữa

Đã đến lúc tất cả đồng bào Việt Nam, quân dân cán chánh phải đứng dậy  đuổi  dẹp bỏ chế độ ấy đi !

Hãy trả Việt Nam lại cho người Việt Nam !

Phan Văn Song
Trí Nhân Media

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét