Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

LÒNG ĐỎ CỦA MIẾNG "ỐP-LẾT"

Vo_Tong_Danh_Meo stardaily.vn

AnnieT : Đăng ngày 11/7/2014 
(SGĐT) - Có vài tâm tình của bạn đọc gởi cho SGĐT :
1/- "Từ ngày  cái giàn khoan HY 981 xuất hiên, tôi có tâm trạng bất an. Khi cái bất an lên tột đỉnh thì nó lại bảo hòa, không còn bức xúc nữa, đặc biệt là sau đợt lên tiếng hết sức ngoằn ngoèo của hệ thống lãnh đạo nước ta. Tôi quay ra thích đọc “tâm sự”. Từ cái thư Tâm Tình của bác Huỳnh Tấn Mẫm, đến tâm sự của chàng “Zai” ở phố cổ Hà Nội. Tôi trở nên lang bang. Cách đây khoảng 8 năm tôi có gặp lại ông Thầy cũ của tôi thời còn sinh viên ờ nước ngoài về. Tôi nêu thắc mắc : Thưa thầy, bây giờ thì trào lưu triết học ở nước ngoài là gì ? Ở Việt Nam, thanh niên chỉ nhai toàn một thứ Mác-Lênin trẹo cả quai hàm ? Cả nước thì ngất ngư với triết lý của tổ chức có tên là “Hội đồng Lý luận Trung Ương”.  Ông ấy trả lời : Với tính chất hệ thống (triết học) không có một trào lưu nào lớn cả. Có lẽ bây giờ con người quay về cái triết lý nhỏ thôi, tức đi sâu vào cuộc sống thực tế, như hạnh phúc là gì…, xoay quanh các chủ đề thân-tâm-trí, chứ không còn “vong thân” trong hệ thống như trước. Câu chuyện triết học đến đó là hết.
2/- Khi tôi giữ mục trả lời thư bạn đọc về Cai nghiện ma túy, có một câu hỏi : “Cháu ở Hà Nội, cháu muốn làm test, xét nghiệm có dương tính hay không, thì đến chỗ nào ? Trả lời : “Tôi ở TP HCM nên không rõ ngoài ấy, cháu nên đến nhà ông Nguyễn Thế Thảo, (Chủ tịch HN) hoặc nhà ông Phạm Quang Nghị (Bí thư HN) sẽ được hướng dẫn cho.”
Người Hà nội đã vượt lên đến đỉnh cao của nghệ thuât sống, biết biến cái khoảnh khắc không hoàn hảo trở thành hoàn hảo, và tiếng cười thâm thúy cất lên từ nơi “cốt lõi” của sự hoành tráng.
Bây giờ thì mời các bạn đọc về câu chuyện “cái lòng đỏ của miếng ốp-lết”.

Mẹ em bảo 'Nếu Hà Nội là miếng trứng ốp-lết thì Phố Cổ là cái lòng đỏ, là tấc đất tấc vàng!”. 

Ý kiến: Làm dâu phố cổ
Mẹ em bảo "Nếu Hà Nội là miếng trứng ốp-lết thì Phố Cổ là cái lòng đỏ, là tấc đất tấc vàng!”
 - Ảnh minh họa: ST Like Stardaily.vn Blog

Khi em ngỏ lời muốn lấy tôi làm chồng, tôi đã hỏi em rằng: “Có sợ khổ không?”. Em trả lời: “Không! Lấy 'zai' phố cổ thì đời nào lại khổ! Mẹ em bảo: Nếu Hà Nội là miếng trứng ốp-lết thì Phố Cổ là cái lòng đỏ, là tấc đất tấc vàng! Phố cổ Hà Nội sầm uất 

Có lẽ khi ấy, em cũng giống như bao nhiêu người khác, chỉ biết đến Phố Cổ với những nhà hàng, cửa hiệu hào nhoáng, có những ông Tây lang thang trên những con phố lung linh, ngợp lá thu vàng, mà không thấy rằng, phía sau những ánh đèn long lanh ấy là rất nhiều những con ngõ nhỏ gày gò, ẩm thấp, là những dãy nhà xập xệ, xuống cấp, là những căn phòng chật chội, tối tăm. 
phố cổ, Hà Nội, truyện bựa, vui, làm dâu

- Ảnh minh họa: ST 

Chỉ đến khi tôi dắt em về nhà tôi ra mắt, vào một chiều mưa lay lắt, tôi mới thấy nỗi buồn của em dâng lên trong mắt chập chờn. Em phải gửi chiếc Attila ở cửa hàng hoa, bởi con ngõ quá nhỏ khiến cái xe không thể lọt qua! Mình phải đi bộ một đoạn khá xa mới vào được nhà. Vừa đi, tôi vừa nắm tay em, cười xòa: 

- Ở đây, ai đi xe ga cũng đều phải gửi ở ngoài như vậy cả! Xe số muốn qua cũng phải cụp gương, bẻ gập tay ga, được cái là xe đạp thì vô tư em à! 

Em cười trừ, cố nén tiếng thở dài hoang hoải. Nhưng đến khi bước vào nhà thì em đã không thể nén thêm được nữa, bởi sự ngỡ ngàng đã nằm ngoài sức chịu đựng, bởi thực tế phũ phàng đã vượt xa khả năng tưởng tượng… 

- Sao nhà bé thế anh? 

Đó là câu đầu tiên em thốt lên khi nhìn thấy căn phòng rộng chửa đầy 20 mét vuông với những vệt loang lổ trên tường, không chiếu, không giường, chỉ có lổm nhổm những người ngồi đứng ngổn ngang. Đó là bố tôi, là vợ chồng con cái anh chị tôi, cả thảy bảy người trong một căn phòng nhỏ và chật chội như một chiếc nôi. Có lẽ, em cũng hiểu vì sao nhà tôi lại không chiếu, không giường, không bàn uống nước. Bởi nếu kê mấy thứ đó ra thì chẳng còn chỗ để ngồi, chẳng còn đường đi lối lại. Tôi quay sang em, giải thích bằng giọng ngài ngại: 

- Ở khu này, nhà nào cũng thế cả em à! 

Trong bữa cơm, em gần như chẳng nói gì, chỉ im lặng, rồi cuối cùng mới ngập ngừng ghé tai tôi thì thầm: 

- Tối cả nhà ngủ ở đâu anh? 

- Thì trải đệm nằm dưới nền nhà! Em thấy cái rèm kia không, là của anh trai và chị dâu đấy, lúc nào muốn làm việc riêng thì quây rèm kín lại, làm xong thì lại kéo rèm lên! 

- Thế đêm tân hôn, mình động phòng ở đâu? 

- Ở đây chứ ở đâu! Anh sẽ làm thêm cái rèm nữa, giống như của anh chị ấy! 

- Có vẻ là không ổn anh à, bởi anh chưa biết đấy thôi, chứ những lúc bị kích động, em thường la hét ầm ĩ, rồi vớ được cái gì là túm, là giựt cái đó, em sợ là mình sẽ giựt đứt cả cái rèm xuống mất? 

- Thật vậy sao? Được rồi, để anh tính 

Em thở dài, cúi đầu ăn tiếp. Nhưng có vẻ như ăn đồ ăn nhà tôi không hợp với em thì phải, bởi chỉ lát sau, tôi thấy em ôm bụng nhăn nhó: 

- Nhà vệ sinh đâu anh? Em đau quá! 

- Ở đầu ngõ! Em đi nhanh đi kẻo không kịp! 

Tôi vừa nói vừa vội vàng lấy cuộn giấy vệ sinh và một miếng bìa carton nhỏ đưa cho em. Dẫu đang nhăn mặt vì đau thì em vẫn không giấu nổi vẻ ngạc nhiên: 

- Gì đây anh? 

- À, là nhà vệ sinh chung của cả khu, nên ai đi thì người ấy mang giấy, chứ để sẵn ở đấy thì bao nhiêu cho vừa?! 

- Không, em hỏi miếng bìa cơ mà? 

- Là vì nhà vệ sinh quay ra ngõ, mà cái cửa lại hỏng rồi, nên phải mang theo miếng bìa này để che lại! 

- Che cái gì ạ? 

- Che gì là tùy sở thích! Với hầu hết những người dân trong khu này, vì đã quen mặt nhau nên họ thường che mặt, bởi dù có nhìn thấy bộ phận bên dưới thì cũng không nhiều người có thể nhận ra đấy là ai! Còn em mới tới đây lần đầu, anh nghĩ em cũng chưa cần thiết phải che mặt, che cái bên dưới thôi là được rồi! 

Ít người biết đằng sau những lớp lớp cửa hàng náo nhiệt hấp dẫn khách du lịch là một phố cổ hoàn toàn khác - Ảnh minh họa: ST 

Thế rồi cũng đến giai đoạn tôi và em cuống cuồng chuẩn bị cho đám cưới. Thật đen đủi là trong cái lúc bận mải ấy, bố tôi lại không được khỏe cho lắm! Ông cụ hay bị cảm, sốt, ho, đau lưng, đau bụng, nói chung là đau lung tung. Thực ra, người già bị mấy cái bệnh vặt đó cũng không phải chuyện lạ, vấn đề là cứ hơi hơi đau một tí là bố lại bắt tôi đưa đi viện. Nhiều lúc đang đi in thiếp, đang chụp ảnh cưới, bố tôi cũng gọi điện bảo tôi về chở ông đi. Vợ tôi thấy vậy, dù không dám trách móc, nhưng qua giọng nói cũng thể hiện đôi chút phiền lòng: 

- Anh đang lo việc như thế, bố không thương anh hay sao mà chỉ mới ho vài tiếng đã bắt đưa đi viện? 

- Em đừng hiểu lầm bố! Bố đòi đi viện thực chất là vì bố thương anh thôi! Bởi đi viện, chẳng may có chuyện gì xảy ra thì đưa luôn vào nhà tang lễ, rất rộng rãi và tiện lợi, chứ nếu chết ở nhà thì khổ lắm, không đưa được quan tài vào, không có chỗ đặt mâm phúng viếng, không có chỗ cho bà con khu phố đến hỏi han, chia buồn! Bố không muốn cả nhà vất vả mà thôi! 

Buổi tối hôm đám cưới, không biết vợ tôi mệt thật hay sốt ruột chuyện động phòng mà tôi thấy vợ ngáp liên tục, ý muốn đi ngủ sớm! Tôi thì cũng háo hức lắm rồi, nhưng nhìn đồng hồ mới chưa đến 9h, chẳng lẽ lại giục cả nhà đi ngủ?! Cũng may, bố tôi là người tinh ý, ông kêu mỏi lưng, muốn đi nằm trước, rồi bảo là mấy hôm nay lo đám cưới, chắc ai cũng mệt rồi, cả nhà cũng nên đi ngủ sớm thôi! 

Trong lúc mọi người lục đục trải ga, kê đệm thì bố tôi lạch cạch mở tủ lấy ra hộp bông gòn. Ông véo từng hòn bông nhỏ đưa cho từng người, bảo là để nhét vào tai! Vợ chồng anh trai tôi và đứa con gái lớn của anh chị đã hiểu vấn đề nên ngoan ngoãn làm theo. Chỉ có thằng nhóc con anh trai tôi thì vẫn còn ngơ ngác… 

- Sao ông lại nhét bông vào tai con? 

- Để ngủ cho ngon con ạ! Đêm nay có biến! 

- Thế sao cô chú lại không phải nhét hả ông? – Nó hỏi rồi quay sang nhìn vợ chồng tôi. 

- Cô chú có nhét chứ con, nhưng nhét chỗ khác, không nhét vào tai, và không nhét bằng bông đâu con! 

Công nhận không ai hiểu tôi bằng bố thật! Đúng là tôi đã thủ sẵn trong túi quần một chiếc khăn mặt để nhét vào mồm vợ. Nhờ sự chuẩn bị chu đáo của vợ chồng tôi cùng sự hỗ trợ tích cực của cả gia đình mà buổi động phòng đã diễn ra tốt đẹp, đạt kết quả cao. 

Ấy vậy mà cũng đã mấy năm kể từ cái ngày em về làm dâu nhà tôi ấy! Bảy người chúng tôi vẫn sống, vẫn sinh hoạt đều đặn, bình thường trong căn phòng tuy nhỏ nhưng đầy ắp tình thương. Chiều qua đi làm về, tôi thấy đứa con gái lớn của anh chị tôi ngồi khóc sụt sùi, mặt buồn rười rượi. Tôi gặng hỏi mãi nó mới chịu trả lời: 

- Con định lấy chồng, nhưng bố mẹ con phản đối, vì chê anh ấy nhà quê, tỉnh lẻ… 

- Tỉnh lẻ hay nhà quê thì có sao đâu, miễn là người tốt và yêu con thật lòng là được! Để chú nói với bố mẹ con giúp cho! 

- Nhưng mà…anh ấy muốn ở rể! 

- Ừ! Cũng không sao! Hồi trước, chú mua vải may rèm, vẫn còn thừa một mảnh, chú sẽ cho con để con may cái rèm nữa! Với cả, cái lọ bông gòn của ông nội hình như vẫn còn hơn nửa, thoải mái dùng con ạ! 

Vo_tong_danh_meo 
(Theo Facebook Vo_tong_danh_meo)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét